Giới cánh tả trong loại làng chủ yếu trị ồn ã nhất thế giới – Mỹ quốc – từ rất lâu đã luôn nhanh nhẩu khoác lên trên người họ những thương hiệu mỹ miều: lúc nào cũng phải xưng là “tự do” (liberal), thời nào cũng phải nhận mình là “cấp tiến” (progressive).

Bạn đang xem: Cấp tiến là gì

Những thứ tứ tưởng óng ánh về tự do, bình đẳng, bác ái luôn đã luôn được giới cánh tả hào hứng rước ra nhằm thu hút tín đồ dân, bất cứ những thực tiễn xám xịt và khắt khe của tài chính và đời sống.

Nhiều bạn tưởng rằng cứ cổ xúy cho tự do, bình đằng, nhân ái thì nghiễm nhiên là đang đảm bảo các quý hiếm tự do, cấp cho tiến. Tuy nhiên, chưa hẳn thế.

Trong cái nhìn nghiêm tương khắc của giới trí thức tự do thoải mái chủ nghĩa (libertarianism, thay do liberalism) điển ngoài ra Lawrence W. Reed, các ngôn từ lấp lánh của giới cánh tả không khi nào che đậy được thực tiễn rằng gồm rất ít tính cung cấp tiến vào thứ tứ tưởng cấp cho tiến (progressivism) của giới cánh tả Mỹ.


*

Bất bình đẳng thu nhập: một “ảo ảnh” của các kinh tế gia? – Ảnh: anticap.files.wordpress.com

Nếu bất bình đẳng kinh tế là một vật dụng gây phiền não, trừng phân phát sự nỗ lực và thành công xuất sắc của người dân đông đảo không phải là một trong cách xử lý trong ngẫu nhiên trường hòa hợp nào. Những biện pháp mang tính chất ép buộc với mục đích tái phân phối gia tài thường tạo cho những ai thận trọng hay bao gồm mạng lưới thiết yếu trị giỏi trong giới “những người có của” tìm phương pháp kiếm chỗ ẩn náu tại các thiên con đường thuế nội địa hay kế bên nước. Trong lúc đó, bao gồm “những người không có của” không may mắn lại yêu cầu gánh chịu tác hại từ suy thoái và khủng hoảng kinh tế.

Một cách áp dụng thời gian hiệu quả hơn đó là tìm cách xóa khỏi các nhiệm vụ đến từ những việc chính quyền can thiệp vào thị trường, những can thiệp như vậy chỉ bảo đảm an toàn rằng “những người không tồn tại của” đồng thời cũng là “những con người không thể làm cho giàu”.

Cái sản phẩm công nghệ bình đẳng tài chính đó không phải là 1 trong dạng trắc ẩn gì. Khi nó còn là một ý tưởng, nó là trang bị vớ vẩn. Lúc nó là chính sách công, thì nó lại là một trong những sự phản xúc tích và ngắn gọn rành rành.

TỔNG KẾT

Khi con người tự do, bọn họ khác biệt. Điều đó phản chiếu tính cá nhân riêng lẻ của chúng ta và các đóng góp của họ cho người khác vào thị trường. Để làm cho họ tất cả giống nhau cần được có sự xay buộc.Tài năng, sự đề nghị cù, cùng thói quen nhằm dành của cải là ba trong những nhiều nguyên nhân tại sao họ có số đông mức thu nhập khác nhau trong một làng mạc hội trường đoản cú do.Ép buộc mọi tín đồ bình đẳng về mặt kinh tế hoàn toàn có thể giúp làm vui lòng những con tín đồ mang tứ tưởng vị bình đẳng đến mức lầm lẫn, nhưng câu hỏi đó sẽ gây hại cho phần nhiều con bạn thật.

Điều #12: “TÔI MUỐN AN TOÀN HƠN LÀ TỰ DO” 

Nhiều bạn bị đưa băng thông lối nhưng không hay biết được những điều gì vào công ty nghĩa buôn bản hội. Họ bị lừa bịp bằng những trả định mà người ta chưa test thách.

Một mang định thịnh hành nhưng sai lầm đó là sự bình yên và thoải mái là nhì lựa lựa chọn 1 mất một còn – rằng chọn một thứ thì yêu cầu bỏ qua thứ kia.

Tại Hoa Kỳ vào một nuốm kỷ qua, các người dành được một mức độ an toàn về mặt đồ vật chất cao hơn nữa nhiều so với thánh sư họ trong các xã hội thời kỳ trước. Một vài lượng lớn bạn dân trong nước vẫn để giành được cho mình số đông ‘ổ trứng đầy đặn’, để nếu bao gồm sinh lão căn bệnh tử khó khăn gì thì bọn họ cũng rất có thể dựa vào những kết quả này đã để đạt được từ bao gồm sức lao động của chính mình (và/hoặc của member gia đình, bạn bè, bạn cùng giáo khu) nhằm vượt qua bão bùng hay khó khăn tạm thời.

Nhờ có tự do lựa chọn tới mức trước đó chưa từng có, những cơ hội không đâu khác bằng, lối sinh sống tằn tiện, với quyền tận hưởng thành quả từ mức độ lao động bản thân – bốn hữu gia sản – tín đồ dân đã bao gồm điều kiện đương đầu với mọi nhu cầu cấp bách rất có thể đến trong suốt cuộc đời.

Chúng ta cho là những kế quả đáng tị tỵ nói trên là việc an toàn. Tuy thế dạng bình an này không phải là 1 trong những lựa chọn đối lập với từ do; thực ra, sự bình yên đó là một tác dụng tự nhiên của tự do. Thứ an ninh mang tính truyền thống cuội nguồn này có mặt từ thoải mái như cây sồi hình thành từ trái sồi. Đây ko phải là một trường hợp lựa chọn một trong hai; ko thể gồm một sản phẩm công nghệ mà không tồn tại thứ kia được. Tự do thoải mái dọn chỗ cho toàn bộ các dạng an toàn có thể giành được trong trái đất đầy bất trắc này.

Tuy nhiên, sự an toàn theo nghĩa truyền thống của nó không hẳn là sản phẩm công nghệ mà những người dân mang bốn tưởng cấp cho tiến nói đến khi chúng ta hỏi câu hỏi, “Bạn sẵn sàng chuẩn bị có sự bình yên hơn giỏi có tự do thoải mái hơn?” trang bị họ có trong đầu là thứ mà lại Maxwell Anderson gọi là “cuộc sống được bảo đảm”, tuyệt theo qui định đã được Karl Marx diễn tả là “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”.

Trong sắp xếp đó, khối hệ thống chính trị – vốn không có công nạm nào quanh đó lực lượng công an – cần sử dụng lực lượng này để lấy đi tài sản từ những người khá đưa để phân tách chác khối tài sản cướp được cho số đông kẻ yếu khá giả hơn. Ít ra trên lý thuyết thì nó chỉ gồm thế – một quy trình san phẳng!

Phải xác nhận là cái quy trình đó gồm vẻ hấp dẫn hàng triệu con người dân nước ta. Bởi vì họ đưa định rằng cái các bước đó giải thoát chúng ta khỏi việc rất cần được tự quan tâm cho chủ yếu mình; Chú Sam (hình ảnh biểu trưng mang lại nhà nước mỹ – ND) đang đứng kề bên với mấy chiếc túi đầy của cải cưỡng bức tịch thu.

Với những người dân khinh suất, tình trạng đó có vẻ là một lựa chọn giữa bình an và từ do. Cơ mà trong thực tế, đó là một lựa chọn giữa những việc tự chịu trách nhiệm như một người tự do hay là cái an toàn như thể quân lính trong tư cách một tín đồ được đơn vị nước bảo bọc.

Thế nên, giả dụ một tín đồ nói rằng, “Tôi thà làm người được bên nước bảo trợ hơn là bắt tay vào thực hành tự bởi vì cá nhân,” thì ít ra là người này cũng là đang nói về lựa chọn đó bằng những tự ngữ chính xác hơn.

Một bạn không cần là 1 trong những nhà làng hội học tập uyên thâm thì mới nhận thấy rằng trang bị “an toàn” như thể người-được-nhà-nước-bảo-trợ là đồ vật “an toàn” loại trừ tự do cho tất cả ba bên tham gia vào nó. Phần nhiều người tài năng sản bị tước đoạt đương nhiên bị từ chối tự do được sử dụng những gì họ đã tìm kiếm được từ mức độ lao động. Vật dụng hai, những người dân được nhận tài sản chia chác lại – những người được mà không phải mất gì – vẫn để không đủ một lý doquan trọng nhằm sống: tự do thoải mái được phụ trách cho thiết yếu mình. Bên thứ cha trong hội đàm này – kẻ siêng chế vẫn làm quá trình tước giành và phân chia chác – cũng mất đi thoải mái của chủ yếu hắn.

Một tín đồ không buộc phải là một kinh tế tài chính gia xuất sắc nhằm hiểu được cái cách mà một cuộc sống đời thường được bảo đảm dẫn tới sự không yên tâm nói chung. Bất cứ khi nào một chính từ chối lấy trách nhiệm cung cấp an toàn, phúc lợi, cùng phồn vinh mang đến công dân, ngân sách chi tiêu của cơ quan chính phủ đó tăng dần đều vượt trên mức cần thiết mà cơ quan chính phủ đó có thể thu thuế trực tiếp theo một bí quyết thiết thực về mặt chính trị.

Khi mức thu thuế vẫn tới tầm, thường vào khoảng 20-25% thu nhập bạn dân, thì một cơ quan chính phủ buộc phải chuyển hẳn sang vay mượn tiền hay in thêm tiền. Vấn đề in thêm tiền nhằm tăng lượng tiền nhằm mục đích bù vào các thâm hụt – tức là làm loãng sức mua của đồng tiền.

Xem thêm: Social Network Là Gì ? 3 Kênh Social Ảnh Hưởng Đến Doanh Nghiệp

Trừ phi có một biến đổi bắt buộc về tứ duy và chủ yếu sách, còn không thì quy trình nói bên trên dẫn đến sự việc mọi “bảo đảm” những trở đề xuất vô nghĩa, với sự bất an nói bình thường ập đến.